Home » CÂU CHUYỆN SINH MỔ

CÂU CHUYỆN SINH MỔ

by admin

26/3/2017:

Ngày cuối cùng ở Sài Gòn trước khi về quê. Sáng đó ba đi chợ mua đồ về nấu hủ tiếu. Đến trưa thì có dì Nana sang chơi và cùng ăn. Ăn xong một lúc thì dì về, ba còn mua 1 kg mè đen xay với bột sắn dây để về quê mẹ ăn cho dễ sinh. Đồ đạc, quần áo đã xếp giỏ và đóng vào thùng xong xuôi. Sau khi ăn tối xong, 21g15 mẹ book grab car ra trạm xe Thành Bưởi. Hơn 22g thì ba mẹ lên xe. Lần này đi xe bụng mẹ có vẻ khó chịu, phải nằm nghiêng và những cơn gò lâu lâu lại xuất hiện. Hơn 3g sáng thì tới nhà, ông bà ngoại chạy hai xe máy ra chở đồ vào. Về nhà ngủ một giấc tới 8g sáng. Sau khi ăn sáng, ba Na đi chợ mua tép về chiên cuốn bánh tráng rồi tranh thủ giúp mẹ soạn sửa đồ đạc, lau dọn nhà cửa. Ba Na đặt chuyến 21g30 xuống lại Sài Gòn. Buổi chiều hôm đó linh tính sao, mẹ nói bà ngoại mua giỏ nhựa về xếp đồ đi sinh sẵn, mua tủ đồ em bé.

Những cơn gò vẫn liên tục xuất hiện mà giỏ đồ vẫn chưa xếp xong. Bà ngoại bảo mẹ lên ăn cơm tối rồi lát nữa xếp tiếp.18g 30 mới cầm chén cơm ăn được mấy miếng thì ào một cái nước ối chảy ra, âm đạo thì có dịch đỏ thẫm lấm tấm. Mẹ la lên “ nước ối chảy rồi” thế là cả nhà nháo nhào, bỏ dở bữa ăn, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, gọi xe lên Đà Lạt. Khoảng 1 tiếng sau thì đến bệnh viện đa khoa Lâm Đồng, mẹ vội vàng vào phòng hành chính làm thủ tục, họ bảo đưa hồ sơ: giấy tờ khám thai, bảo hiểm y tế, chứng minh nhân dân…

Mẹ con Nana ngày đầu tiên tại bệnh viện Đà Lạt

Mới xem qua họ thấy chọc ối trong thời gian mang thai, họ nói ra nói vào như thể vấn đề nghiêm trọng lắm. Mẹ điền thông tin vào phiếu rồi vào nằm để họ kiểm tra. Trước khi đi đã dán tã nhưng tới nơi thì ướt đẫm nước ối và phân mặc dù ở nhà đã đi vệ sinh. Nhân viên bệnh viện thấy vậy thì dè bỉu như dơ dáy lắm, họ thọc tay vào cửa mình để đo xem tử cung mở được mấy phân mà mẹ thấy khó chịu khủng khiếp, sợ nhất cái cảm giác bị thọc tay vào âm đạo như vậy. Mới mở được 2 phân, họ nói đóng bỉm vào và sang phòng siêu âm.

Nước ối tiếp tục chảy ra, ngôi thai vẫn là ngôi mông, cân nặng em bé khoảng 2700gr. Sau khi siêu âm xong, ba Nana đẩy xe lăn đưa mẹ về lại phòng nhận bệnh, họ hỏi trước giờ có bị bệnh nặng gì không. Mẹ trả lời không. Sau đó họ cho vào phòng nằm chờ để đo tim thai. Ở ngoài, họ nói bà ngoại và ba vào thông báo là sẽ phải mổ, yêu cầu ký tên vào giấy cam kết rằng nếu xảy ra trường hợp xấu gì thì gia đình sẽ chịu trách nhiệm. Sau đó mẹ được vệ sinh vùng kín, thay đồ. Những cơn đau càng lúc càng dồn dập và đau dữ dội hơn làm mẹ rên rỉ không ngớt. Thiệt không có gì đau bằng đau đẻ. Khoảng 15 phút sau mẹ được đẩy đến phòng mổ. Nằm trên băng ca, những cơn đau cứ ập đến làm mẹ phải gồng người lên, tay bám chặt vào thành giường, cảm giác đau bụng như muốn đi vệ sinh nhưng không đi được. Vẫn phải nằm chờ đợi, và mẹ tưởng tượng rằng ước gì rặn mấy cái cho Nana ra luôn, khỏi phải mổ.

Một lúc sau thì mẹ được đẩy vào phòng mổ, bác sĩ nói nhấc người sang bàn mổ và một lần nữa họ lại xì xào về cái bỉm dính phân. Hai tay để nằm ngang sang hai bên để truyền thuốc tê hay nước biển gì đó và họ nói mẹ nằm nghiêng để tiêm thuốc tê vào cột sống. Nhưng lúc đó bụng lại đau và mẹ lại gồng người lên thế là bị la. Họ bảo nằm im để họ tiêm thuốc, không được rụt lưng. Ống thở được gắn vào mũi,thuốc đỏ thì đổ đầy lên bụng và họ xếp lên đó nhiều miếng vải. Phút chốc cơn đau biến mất, người không có cảm giác gì nữa, một tấm vải được kéo lên che trước mắt, mẹ không thấy được họ đang làm gì. Chỉ nằm và nghe như có ai đó đang rọc một cái bao hết lớp này đến lớp khác và nhanh chóng đem Nana ra ngoài. Nana. vừa ra là khóc thét lên, nghe họ kháo nhau” cũng được nhỉ”, nghe bảo cân được 2800gr. Nhìn phớt phớt được mũi kim bác sĩ đang kéo lên để may vết mổ lại như may bao. Nana sau đó được làm gì nữa cũng không rõ, họ đem lại cho mẹ nhìn mặt chốc lát rồi đem đi.

Nana của mẹ 1 ngày tuổi

Rồi mẹ được đẩy sang một phòng khác, họ mở quạt để sưởi ấm thì phải (quạt có đèn vàng), nằm truyền nước được khoảng hơn 1 tiếng thì đưa về phòng hậu phẫu. Lúc này mẹ chỉ nghĩ Nana ở đâu rồi, mẹ mong gặp con quá. Về phòng hậu phẫu vì thuốc tê vẫn còn tác dụng nên nhân viên bệnh viện và ba phải khiêng mẹ sang giường. Một lúc sau thì mẹ gặp được Nana, bà ngoại bảo Nana mặt tròn xoe, nhìn ghét lắm. Trên mũ con viết dòng chữ “ 21g30 ngày 27/03/2017 con gái Dương Thị Thùy Anh, cân nặng 2800 gr. Mẹ quay sang nhìn con, mừng đến phát khóc. Bà ngoại nhìn thấy liền mắng, bảo rằng sinh xong không đượckhóc. Tối hôm đó bà ngoại và ba Nana thay phiên nhau túc trực, cho Na bú bình.
Mẹ được đặt ống thông tiểu, ngủ chập chờn từng giấc, chờ mãi mới tới sáng…,

You may also like

Để lại bình luận